A2Pro THPT Buôn Ma Thuột [2007-2010]


You are not logged in. this website requires you to be logged in. please log in and try again !
A2Pro THPT Buôn Ma Thuột [2007-2010]

Thành lập năm 2008, từng là một diễn đàn lớp với tất cả tình cảm mình gửi gắm vào. Giờ đây là nơi lưu trữ những thứ lặt vặt mình lượm lặt được trong học tập, công việc và cuộc sống !


Hoàng Hôn và em

Share
avatar
LuKanO.o
A Little Chick
A Little Chick

Gender : Nam

Posts Posts : 7
Thanked : 0
Coins Coins : 2164
Tham Gia : 13/07/2011
Birthday : 15/03/1992

Hoàng Hôn và em

Bài gửi by LuKanO.o on 16/7/2011, 10:00

Hoàng Hôn dần buông xuống bên kia trời, nhuốm đỏ không gian
vắng lặng, bãi biển không 1 bóng người....À không! chính xác là chỉ có 1
người, 1 chàng trai bên bờ cát trắng.....Anh ngồi đấy, lặng lẽ, bất
động, dường như thời gian ngừng trôi trong đôi mắt anh...........Ai
không biết cũng nghĩ rằng anh đang ngắm hoàng hôn 1 cách rất chú
tâm...... 3 năm trước thì đúng là thế, lúc đấy, không phải
chỉ riêng mình anh mà còn có 1 cô bé. Cô lúc nào cũng lẽo đẽo theo
anh....luôn quan tâm, thể hiện tình cảm với anh, cô nũng nịu, nhìu lúc
khiến anh phát bực, muốn lãng tránh....Trong tâm trí cô bé, anh là một
người yêu lí tưởng,luôn che chở là thiên thần dẫn đường cho đời
cô...Nhưng.. " Có lẽ tình cảm của mình với cô bé chỉ hơn mức em gái 1 chút xíu thô i" -
Anh nghĩ vậy....... Thế rồi, dù hok thick hoàng hôn mấy, nhưng vì chiều
cô em gái dễ thương, ngày nào, chiều cuối tuần nào cũng vậy, nếu không
có việc gì quá quan trọng, anh đều dẫn cô bé ra biển........ Họ ngồi bên
nhau, ngắm những tia nắng nhè nhẹ của buổi chiều tà, cùng những áng mây
trôi lặng lẽ nơi cuối trời...Anh thì cứ lặng im tận hưởng không gian
yên bình của bãi biển lúc buổi chiều tà, còn cô bé, cô không chỉ ngắm,
cứ những lúc thấy 1 đám mây có hình dạng kì lạ, cô lại reo lên, chỉ cho
anh xem,......... bình phẩm những con sóng, màu sắc của mây, của biển,
của bất cứu thứ gì mà cô cảm thấy là đẹp.... Và cô nghĩ " Anh ấy cũng thick chúng " ....Nhưng
sự thật, anh chỉ nghe và hưởng ứng theo mỗi khi thấy thick, còn thì lời
nói của cô bé chỉ thoáng qua, anh ậm ừh rồi lại quên mất............ Cho
đến 1 ngày, như bao buổi chiều trước đó......Anh lại đến đón cô ra
biển, nhưng hôm nay, cô bé rất khác, không còn líu lo, ríu rít, như
trước, cô cứ im lặng cả trên đường đi, cũng như lúc ở trên bãi biển,anh
đã hỏi nhưng sau nhiều lần cô bé im lặng,anh kũm thôi ..... Dường như cô
bé đang nghĩ về 1 điều gì đó. Sự thay đổi thái độ đột ngột này làm
chàng trai cảm thấy khó chịu. anh thấy như đó là do lỗi của mình....Họ
cứ ngồi đấy, im lặng cho đến khi hoàng hôn dần tắt, chỉ còn vài tia nắng
hắt lên nơi đường chân trời...Chàng trai đứng dậy, chuẩn bị ra về, chợt
cô bé nắm chặt lấy tay anh, cái nắm kì lạ khiến anh cảm giác thật bất
ngờ, dù rằng lâu nay, nắm tay là chuyện bình thường.Bất ngờ hơn nữa, khi
mà anh chưa kịp hỏi thì cô bé đã nói :" Anh ơi...! em....em... thích anh, mà không phải..... em.... em ....em yêu anh nhiều lắm...."
Ban đầu anh cứ ngỡ cô bé đùa, cố tình trêu anh..... Nhưng rồi bắt gặp
ánh mắt ngây thơ, rất thật của cô bé đang nhìn chăm chăm vào mình,cùng
điệu bộ ngượng ngùng tội nghiệp của cô bé, anh nhận ra,đấy là tình yêu
thật sự... Nhưng,... anh chỉ coi cô là em gái, thật sự, anh không biết
chắc rằng mình có yêu cô không, để nói yêu lúc này, đối với anh là còn
quá sớm... Cũng không muốn cô phải buồn, anh không biết làm sao cho
phải......... Sau vài phút lặng im, mà đối với cả hai dường như là
1 khoảng thời gian rất dài...Chàng trai quyết định phá vỡ cái không
gian ấy :"Em à, anh thật sự bất ngờ khi nghe em nói như
thế, nhưng....nhưng.... anh chỉ coi em là em gái thôi, người em gái mà
anh yêu thương nhất, ..... em hãy hiểu cho anh...... " .
Cô bé vẫn im lặng mắt nhìn theo hướng khác, rồi bất chợt cô thả tay
anh, cứ cắm đầu chạy, chạy mãi, mắt cô nhòa lệ..... Anh rất muốn đuổi
theo, nhưng không hiểu sao đôi chân ấy cứ như dính chặt xuống đất......
và rồi khi anh cố chạy theo thì bóng cô đã khuất xa. Mấy tuần sau đấy,
anh không còn gặp cô nữa, anh đến nhà thì người nhà bảo cô về quê có
việc .........Anh đâu ngờ, thật sự, cô mắc bệnh ung thư gan giai đoạn
cuối, lần ấy, cô biết mình không sống được bao lâu nữa nên rất muốn được
nghe 1 lời nói yêu từ anh, dù chỉ là giả bộ, không thật lòng, như thế,
khi chết đi cô cũng sẽ không phải có gì phải nuối tiếc..... Nhưng anh đã
không biết, điều đó đã làm cô đau khổ.... Đáng lẽ ra cô có thể sống
thêm mấy năm nữa, có thể tận hưởng những ngày cuối hạnh phúc.... Nhưng
sau đêm ấy, sức khỏe cô ngày càng yếu, càng trở nên trầm trọng....Cô bảo
với gia đình :" Đừng để anh ấy thấy con như lúc này...., con không muốn anh ấy buồn "
anh chỉ biết được điều đó khi đám tang cô được tổ chức........ Anh đến
dự, lặng lẽ, âm thầm, anh đúng đấy nhìn chiếc quan tài nơi cô bé nằm
đấy, tim anh nhói đau, như muốn vỡ tan...... :" Không,
Không thể nào..... mình đã yêu em mất rồi..... nhưng tại sao, tại sao
lúc này..... con tim mình mới.... lên tiếng chứ..... tại sao lúc đó
..... Không ...! " . Lệ lăn dài trên đôi mắt anh, hôm
ấy anh khóc rất nhiều, có lẽ nước mắt trong tim anh cứ tuôn trào không
ngớt - Anh đang ân hận, nhưng .... sự ân hận ấy thật sự muộn màng !.....Sau hôm
ấy..... người ta không bao giờ thấy anh khóc nữa.........Và chiều nào
cũng vậy đã ba năm rồi, anh luôn ra biển, ngồi 1 mình nơi ấy , ......
Anh đã mù, nhưng anh không trách than số phận, anh cho rằng đấy là sự
trừng phạt mà ông trời dành cho a. Dù không thể nhìn nhưng anh vẫn
mãi ngắm hoang hôn.... anh có thể tượng tượng ra những đám mây trôi,
những đám mây với hình dáng của cô bé, phía sau cô , nhũng tia nắng vàng
như ánh hào quang sáng rực rỡ, và dường như cô đang mỉm cười với
anh...... Lần nào cũng với hình ảnh ấy....anh cảm giác cô bé đang ở gần
bên anh......1 Ngày kia, anh bước đi , cảm nhận mình đang bước cùng
những dấu chân in hằn trên cát của cô bé, bước mãi, bước mãi về phía
biển, càng lúc a cảm thấy gần cô bé hơn, anh muốn ôm cô bé vào lòng và
nói :" Anh yêu em, yêu em rất nhiều! " ...........Từ hôm ấy, không ai còn thấy chàng trai nữa............Có
lẽ anh đã tìm lại được sự bình yên thanh thản, khi được ở bên cô bé,
người anh yêu........! Mãi mãi được ở cạnh người anh yêu..... được cùng
nhau ngắm hoàng hôn từ một nơi thật đẹpTHE END ! ! !


    Hôm nay: 28/4/2017, 11:28